Nghí nga nghí ngoáy


Cậu có thường xuyên gặp tình trạng này giống tớ?

viết thì nhiều, nhưng nói thì chằng bao nhiêu? 


Hồi đi học môn tớ lười học nhưng chăm chép nhất là môn Văn. Lười học thuộc nhưng chăm chép văn mẫu. 

Lớn hơn, thi thoảng chẳng biết tâm sự với ai, thôi thì tớ gửi gắm cảm xúc của mình vào vài dòng nhật kí lê thê, vào những bài luận; rồi cũng ấp ủ được cho mình một bản thảo nho nhỏ. 

Và cũng tự thấy mừng khi thi thoảng lại được gặp chính mình ở những phiên bản khác nhau mỗi khi đọc lại những gì mình viết. Có những người-bạn-nhỏ làm mình không khỏi ngạc nhiên - chính mình đã từng viết như vậy cơ á? (Đúng, quả thực là cả những bài mình tâm đắc và không thì đều có thể dùng câu hỏi này.)
 
Sau cùng tớ nhận ra: Một cách thoải mái nhất để tớ giao tiếp với bản thân chỉ có thể là qua những con chữ.



 

Đối với tớ, viết là để viết cho mình.

Viết giúp tớ thể hiện và phơi bày những tưởng tượng của tớ, cảm xúc của tớ, tiếng nói trong tớ, những thứ mà tớ không thể trực tiếp chạm vào. 

Tớ vẫn luôn tưởng tượng có một không gian 4 chiều nào đó nơi tớ có thể vô tình gặp lại ai-đó, hoặc cũng có thể là chính mình qua những con chữ.

Một liên kết xuyên không, nó kết nối tớ của hiện tại với nhiều những phiên bản tớ trong quá khứ, và tiếp tục thực hiện sứ mệnh kết nối những người bạn khác với tớ. 


Giống với viết, đọc cũng chính là để đọc chính mình.

Vẻ đẹp của những con chữ lại không nằm ở chính nó, mà là ở những trải nghiệm và tri nhận của người đọc.

Nếu cậu chưa từng gãy tay, ngay cả khi nghe ai đó mô tả nỗi đau ấy chi tiết tới nhường nào, cậu cũng sẽ chỉ dừng lại ở việc biết nó đau tới vậy, chứ không thể cảm nhận nỗi đau ấy cụ thể thế sao.

Còn nữa, điều cậu đọc lần thứ hai, ba ít nhất cũng đã không y hệt với cái cậu đọc lần đầu, cho dù là nội dung vẫn vậy, chỉ có trải nghiệm đọc của cậu đã khác. Cuốn sách cậu đọc khi 27 tuổi thì đã không còn vẹn nguyên, dù vẫn cuốn ấy, như khi cậu đọc năm 16.


 You own your pretty mind

Tớ viết để được đọc, 
Với tớ, một câu chuyện hay một tấm ảnh chỉ là những lát cắt nhỏ của vô vàn câu chuyện hay khoảnh khắc. Chỉ khi viết, tớ mới có thể lưu giữ và gửi gắm hết vào những câu chữ. 

Để sau này, khi về già mở lại, vẫn có thể gặp gỡ và chuyện trò với chính mình qua những lời lẽ này, để có một lúc, tớ, cậu, chúng ta tìm gặp chính mình trong những dòng suy nghĩ này, nhẹ nhàng mỉm cười với những hạnh phúc nho nhỏ ấy.

Nếu cậu cũng đang viết, ồ yeah, cậu có thêm người đồng hành là tớ nè!

                                                                             

Nhận xét

  1. Đắt thật Ngân ạ. Đọc chính là để trải nghiệm mình. Fan hâm mộ chờ nhg trang tiếp theo.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Hiền =)) động lực để t viết tiếp cơ mà vẫn chưa biết viết gì nữa

      Xóa
  2. Thật hay và sâu sắc ,tôi thực sự muốn chúng ta trở thành những người bạn cùng nhau chia sẻ cảm xúc của thanh xuân !

    Trả lờiXóa
  3. OT Ngân! ������
    hóng "số" tiếp theo

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến