Nghí nga nghí ngoáy
Cậu có thường xuyên gặp tình trạng này giống tớ? viết thì nhiều, nhưng nói thì chằng bao nhiêu? Hồi đi học môn tớ lười học nhưng chăm chép nhất là môn Văn. Lười học thuộc nhưng chăm chép văn mẫu. Lớn hơn, thi thoảng chẳng biết tâm sự với ai, thôi thì tớ gửi gắm cảm xúc của mình vào vài dòng nhật kí lê thê, vào những bài luận; rồi cũng ấp ủ được cho mình một bản thảo nho nhỏ. Và cũng tự thấy mừng khi thi thoảng lại được gặp chính mình ở những phiên bản khác nhau mỗi khi đọc lại những gì mình viết. Có những người-bạn-nhỏ làm mình không khỏi ngạc nhiên - chính mình đã từng viết như vậy cơ á? (Đúng, quả thực là cả những bài mình tâm đắc và không thì đều có thể dùng câu hỏi này.) Sau cùng tớ nhận ra: Một cách thoải mái nhất để tớ giao tiếp với bản thân chỉ có thể là qua những con chữ. Đối với tớ, viết là để viết cho mình. Viết giúp tớ thể hiện và phơi bày những tưởng tượng của tớ, cảm xúc của tớ, tiếng nói trong tớ, những thứ mà tớ không thể trực...




